清平乐

宋代 曹勋
春前别后。常是双眉皱。生怕莺声催残漏。梦破闲衾堆绣。 又还玉露金风。秋声先到房栊。川上不传尺素,云间犹望飞鸿。
chūn qián bié hòu cháng shì shuāng méi zhòu shēng yīng shēng cuī cán lòu mèng xián qīn duī xiù
yòu hái jīn fēng qiū shēng xiān dào fáng lóng chuān shàng chuán chǐ   yún jiān yóu wàng fēi hóng 鸿