清平樂

宋代 曹勛
春前別後。常是雙眉皺。生怕鶯聲催殘漏。夢破閒衾堆繡。 又還玉露金風。秋聲先到房櫳。川上不傳尺素,雲間猶望飛鴻。
chūn qián bié hòu cháng shì shuāng méi zhòu shēng yīng shēng cuī cán lòu mèng xián qīn duī xiù
yòu hái jīn fēng qiū shēng xiān dào fáng lóng chuān shàng chuán chǐ   yún jiān yóu wàng fēi hóng