清平乐

宋代 曹勋
风休雨罢。三五春寒夜。翠额重帘何妨下。一炷非兰非麝。 红莲开遍吴宫。华灯小试房栊。客里愁须强遣,从来我辈情钟。
fēng xiū sān chūn hán cuì é zhòng lián fáng xià zhù fēi lán fēi shè
hóng lián kāi biàn gōng huá dēng xiǎo shì fáng lóng chóu qiáng qiǎn   cóng lái bèi qíng zhōng