清平乐

宋代 向子諲
有留人意。拂叶攀花无限思。露湿浓香满袂。别来过了秋光。翠帘昨夜新霜。多少月宫闲地,姮娥与借余芳。”因赋一首 幽花无外。心与芗林会。绿发相看今老矣。不作浅俗气味。 露叶々生光。风梢泛泛飘香。称意中秋开了,余情犹及重阳。
yǒu liú rén pān huā xiàn shī 湿 nóng xiāng mǎn mèi bié lái guò le qiū guāng cuì lián zuó xīn shuāng duō shǎo yuè gōng xián   héng é jiè fāng 。”   yīn shǒu
yōu huā wài xīn xiāng lín huì 绿 xiāng kàn jīn lǎo zuò qiǎn wèi
shēng guāng fēng shāo fàn fàn piāo xiāng chēng zhōng qiū kāi le   qíng yóu chóng yáng