清平乐

清代 吴藻
已凉庭院。丛桂天香满。几个黄昏闲坐惯。疏了花笺竹管。 玉阶依旧蛩鸣。绿窗依旧侬听。又是一宵风雨,不知多少秋灯。
liáng tíng yuàn cóng guì tiān xiāng mǎn huáng hūn xián zuò guàn shū le huā jiān zhú guǎn        
jiē jiù qióng míng chuāng 绿 jiù nóng tīng yòu shì xiāo fēng zhī   duō shǎo qiū dēng