清平乐

清代 庄棫
昼长人静。红日纱窗映。午梦初回魂乍定。说是伤春酒病。 罗衫汗透难乾。簟纹玉腕斑斑。起向中庭闲步,一双胡蝶帘间。
zhòu cháng rén jìng hóng shā chuāng yìng mèng chū huí hún zhà dìng shuō shì shāng chūn jiǔ bìng        
luó shān hàn tòu nán qián diàn wén wàn bān bān xiàng zhōng tíng xián shuāng   dié lián jiān