清平乐

宋代 单人耘
閒阶伫立,竹露侵衣湿。笋怒冲泥春雨急,庭院深深谁入。 梧桐吐叶如金,芭蕉抽绿成阴。惆怅故人消息,春愁比草还深。
xián jiē zhù   zhú qīn shī 湿 sǔn chōng chūn   tíng yuàn shēn shēn shuí
tóng jīn   jiāo chōu 绿 chéng yīn chóu chàng rén xiāo xi   chūn chóu cǎo hái shēn