清平乐

宋代 俞国宝
数声乌鹊。院宇寒萧索。杨柳梢头秋过却。无叶可供风落。 可人犹有芙蕖。向人冷澹妆梳。云外征鸿过尽,夕阳依旧平芜。
shù shēng què yuàn hán xiāo suǒ yáng liǔ shāo tóu qiū guò què gōng fēng luò
rén yóu yǒu xiàng rén lěng dàn zhuāng shū yún wài zhēng hóng 鸿 guò jǐn   yáng jiù píng