清平乐

唐代 韦庄
春愁南陌,故国音书隔。细雨霏霏梨花白,燕拂画帘金额¤ 尽日相望王孙,尘满衣上泪痕。谁向桥边吹笛, 驻马西望销魂。 野花芳草,寂寞关山道。柳吐金丝莺语早,惆怅香闺暗老¤ 罗带悔结同心,独凭朱阑思深。梦觉半床斜月, 小窗风触鸣琴。 何处游女,蜀国多云雨。云解有情花解语,窣地绣罗金缕¤ 妆成不整金钿,含羞待月秋千。住在绿槐阴里, 门临春水桥边。 莺啼残月,绣阁香灯灭。门外马嘶郎欲别,正是落花时节¤ 妆成不画蛾眉,含愁独倚金扉。去路香尘莫扫, 扫即郎去归迟。 琐窗春暮,满地梨花雨。君不归来情又去,红泪散沾金缕¤ 梦魂飞断烟波,伤心不奈春何。空把金针独坐, 鸳鸯愁绣双窠。 绿杨春雨,金线飘千缕。花拆香枝黄鹂语,玉勒雕鞍何处¤ 碧窗望断燕鸿,翠帘睡眼溟濛。宝瑟谁家弹罢, 含悲斜倚屏风。
chūn chóu nán   guó yīn shū fēi fēi huā bái   yàn huà lián jīn é   ¤
jìn xiāng wàng wáng sūn   chén mǎn shàng lèi hén shuí xiàng qiáo biān chuī  
zhù 西 wàng xiāo hún
huā fāng cǎo   guān shān dào liǔ jīn yīng zǎo   chóu chàng xiāng guī àn lǎo   ¤
luó dài huǐ jié tóng xīn   píng zhū lán shēn mèng jué bàn chuáng xié yuè  
xiǎo chuāng fēng chù míng qín
chǔ yóu   shǔ guó duō yún yún jiě yǒu qíng huā jiě   xiù luó jīn   ¤
zhuāng chéng zhěng jīn diàn   hán xiū dài yuè qiū qiān zhù zài 绿 huái yīn  
mén lín chūn shuǐ qiáo biān
yīng cán yuè   xiù xiāng dēng miè mén wài láng bié   zhèng shì luò huā shí jié   ¤
zhuāng chéng huà é méi   hán chóu jīn fēi xiāng chén sǎo  
sǎo láng guī chí
suǒ chuāng chūn   mǎn huā jūn guī lái qíng yòu   hóng lèi sàn zhān jīn   ¤
mèng hún fēi duàn yān   shāng xīn nài chūn kōng jīn zhēn zuò  
yuān yāng chóu xiù shuāng
绿 yáng chūn   jīn xiàn 线 piāo qiān huā chāi xiāng zhī huáng   diāo ān chǔ   ¤
chuāng wàng duàn yàn hóng 鸿   cuì lián shuì yǎn míng méng bǎo shuí jiā dàn  
hán bēi xié píng fēng