清明日晚阴

宋代 董嗣杲
跧伏性易屈,口强心无主。 今日届清明,此身客湓浦。 花草各自芳,谁能问园圃。 客怀值佳时,冶游有何睹。 江头风飏花,天际云兴雨。 阴冱叹时迁,集条燕羞舞。 世故堕煎熬,乡愁渺终古。 柳色西湖隄,初更尚箫鼓。
quán xìng   kǒu qiáng xīn zhǔ  
jīn jiè qīng míng   shēn pén  
huā cǎo fāng   shuí néng wèn yuán  
huái 怀 zhí jiā shí   yóu yǒu  
jiāng tóu fēng yáng huā   tiān yún xīng  
yīn tàn shí qiān   tiáo yàn xiū  
shì duò jiān áo   xiāng chóu miǎo zhōng  
liǔ 西   chū gēng shàng xiāo