清明东郊
郊原寒食候,晓日出城闉。古渡花争发,荒祠草又新。
野烟人上冢,啼鸟自含春。无限幽栖意,临风一怆神。
jiāo
郊
yuán
原
hán
寒
shí
食
hòu
候
,
xiǎo
晓
rì
日
chū
出
chéng
城
yīn
闉
。
。
gǔ
古
dù
渡
huā
花
zhēng
争
fā
发
,
huāng
荒
cí
祠
cǎo
草
yòu
又
xīn
新
。
。
yě
野
yān
烟
rén
人
shàng
上
zhǒng
冢
,
tí
啼
niǎo
鸟
zì
自
hán
含
chūn
春
。
。
wú
无
xiàn
限
yōu
幽
qī
栖
yì
意
,
lín
临
fēng
风
yī
一
chuàng
怆
shén
神
。
。