清明

宋代 方岳
何哉清明乃尔愁,雨声中间花事休。 一春留春不肯住,况无酒与春相酬。 墙头笋已吹成竹,夺我斋厨苍玉束。 满床书卷为不平,亦怨秋崖长负腹。
zāi qīng míng nǎi ěr chóu   shēng zhōng jiān huā shì xiū  
chūn liú chūn kěn zhù   kuàng jiǔ chūn xiāng chóu  
qiáng tóu sǔn chuī chéng zhú   duó zhāi chú cāng shù  
mǎn chuáng shū juàn wèi píng   yuàn qiū zhǎng