青陵台

近现代 卢青山
水起枝上桃花斩,旧迹危亭独立晚。耿耿老石昧春夏,树若人心各趋换。 古有今荒有青陵,老鸹幼萤韩凭魂。叫风抚膺白月惨,泣露菰蒲杂荻生。 一吹凉笛秋云湿,举手拧云水欲滴。滴且不尽泪欲尽,片片飞作梓柯织。 二鸟衔烟共烟老,故情苦多故翮少。迄今二鸟坠不存,双魂渺渺渡天津。 魂去千年不一回,台作畴田暮农归。旧梓死尽发新梓,老石啸雨悲酸齿,夜夜细听招魂字。
shuǐ zhī shàng táo huā zhǎn   jiù wēi tíng wǎn gěng gěng lǎo shí mèi chūn xià   shù ruò rén xīn huàn
yǒu jīn huāng yǒu qīng líng   lǎo guā yòu yíng hán píng hún jiào fēng yīng bái yuè cǎn   shēng
chuī liáng qiū yún shī 湿   shǒu níng yún shuǐ qiě jìn lèi jǐn   piàn piàn fēi zuò zhī
èr niǎo xián yān gòng yān lǎo   qíng duō shǎo jīn èr niǎo zhuì cún   shuāng hún miǎo miǎo tiān jīn
hún qiān nián huí   tái zuò chóu tián nóng guī jiù jǐn xīn   lǎo shí xiào bēi suān chǐ 齿   tīng zhāo hún