清风短吟

宋代 邵雍
清风兴况未全衰,岂谓天心便弃遗。 长具斋庄缘读易,每惭疏散为吟诗。 人间好景皆输眼,世上闲愁不到眉。 生长太平无事日,又还身老太平时。
qīng fēng xīng kuàng wèi quán shuāi   wèi tiān xīn biàn 便  
zhǎng zhāi zhuāng yuán   měi cán shū sàn wèi yín shī  
rén jiān hǎo jǐng jiē shū yǎn   shì shàng xián chóu dào méi  
shēng zhǎng tài píng shì   yòu hái shēn lǎo tài píng shí