清風短吟

宋代 邵雍
清風興況未全衰,豈謂天心便棄遺。 長具齋莊緣讀易,每慚疏散為吟詩。 人間好景皆輸眼,世上閒愁不到眉。 生長太平無事日,又還身老太平時。
qīng fēng xīng kuàng wèi quán shuāi   wèi tiān xīn biàn 便  
zhǎng zhāi zhuāng yuán   měi cán shū sàn wèi yín shī  
rén jiān hǎo jǐng jiē shū yǎn   shì shàng xián chóu dào méi  
shēng zhǎng tài píng shì   yòu hái shēn lǎo tài píng shí