庆春宫 冬绪羁吟

清代 郑文焯
红叶家林,苍烟邻寺,岁残未了秋声。门柳鸦寒,庭莎蚕老,浸霜月气冥冥。 夜窗灯晕,镇摇落山川旧情。伤心年事,何限繁华,不抵飘零。 追思结客幽并,连骑云骄,看剑星横。谁分萧条,哀时词赋,过江无泪堪倾。 暮鸿天远,奈重拍燕歌自惊。一生怊怅,拼与江南,空老兰成。
hóng jiā lín   cāng yān lín   suì cán wèi liǎo qiū shēng mén liǔ hán tíng   shā cán lǎo jìn   shuāng yuè míng míng    
chuāng dēng yùn   zhèn yáo luò shān chuān jiù qíng shāng xīn nián shì   xiàn fán huá   piāo líng    
zhuī jié yōu bìng   lián yún jiāo   kàn jiàn xīng héng shuí fēn xiāo tiáo āi   shí guò   jiāng lèi kān qīng    
hóng 鸿 tiān yuǎn   nài chóng pāi yān jīng shēng chāo chàng pīn   jiāng nán kōng   lǎo lán chéng