慶春宮 冬緒羈吟

清代 鄭文焯
紅葉家林,蒼煙鄰寺,歲殘未了秋聲。門柳鴉寒,庭莎蠶老,浸霜月氣冥冥。 夜窗燈暈,鎮搖落山川舊情。傷心年事,何限繁華,不抵飄零。 追思結客幽并,連騎雲驕,看劍星橫。誰分蕭條,哀時詞賦,過江無淚堪傾。 暮鴻天遠,奈重拍燕歌自驚。一生怊悵,拼與江南,空老蘭成。
hóng jiā lín   cāng yān lín   suì cán wèi liǎo qiū shēng mén liǔ hán tíng   shā cán lǎo jìn   shuāng yuè míng míng    
chuāng dēng yùn   zhèn yáo luò shān chuān jiù qíng shāng xīn nián shì   xiàn fán huá   piāo líng    
zhuī jié yōu bìng   lián yún jiāo   kàn jiàn xīng héng shuí fēn xiāo tiáo āi   shí guò   jiāng lèi kān qīng    
hóng tiān yuǎn   nài chóng pāi yān jīng shēng chāo chàng pīn   jiāng nán kōng   lǎo lán chéng