倾杯
泛雨黄昏,度风朱户,宫槐几树香委。冷碧挂草,乱粉系蕊,砌下梧桐泪。
无端忆得青梅日,试断肠滋味。残吟两句,成梦曲、却又催人难寐。
借醉,将情入酒,怯妆抛镜,休问谁憔悴。纵说尽沉浮,如今依旧是、经年随水。
一水新愁,一番消受,一夕思量对。不知累,心早已,为他而碎。
fàn
泛
yǔ
雨
huáng
黄
hūn
昏
,
dù
度
fēng
风
zhū
朱
hù
户
,
gōng
宫
huái
槐
jǐ
几
shù
树
xiāng
香
wěi
委
。
。
lěng
冷
bì
碧
guà
挂
cǎo
草
,
luàn
乱
fěn
粉
xì
系
ruǐ
蕊
,
qì
砌
xià
下
wú
梧
tóng
桐
lèi
泪
。
。
wú
无
duān
端
yì
忆
dé
得
qīng
青
méi
梅
rì
日
,
shì
试
duàn
断
cháng
肠
zī
滋
wèi
味
。
。
cán
残
yín
吟
liǎng
两
jù
句
,
chéng
成
mèng
梦
qū
曲
、
、
què
却
yòu
又
cuī
催
rén
人
nán
难
mèi
寐
。
。
jiè
借
zuì
醉
,
jiāng
将
qíng
情
rù
入
jiǔ
酒
,
qiè
怯
zhuāng
妆
pāo
抛
jìng
镜
,
xiū
休
wèn
问
shuí
谁
qiáo
憔
cuì
悴
。
。
zòng
纵
shuō
说
jǐn
尽
chén
沉
fú
浮
,
rú
如
jīn
今
yī
依
jiù
旧
shì
是
、
、
jīng
经
nián
年
suí
随
shuǐ
水
。
。
yī
一
shuǐ
水
xīn
新
chóu
愁
,
yī
一
fān
番
xiāo
消
shòu
受
,
yī
一
xī
夕
sī
思
liáng
量
duì
对
。
。
bù
不
zhī
知
lèi
累
,
xīn
心
zǎo
早
yǐ
已
,
wèi
为
tā
他
ér
而
suì
碎
。
。