凄凉犯 其一 壬子中秋,陈实庵太史招集寓斋,倚此调见示,继声和之。

清代 黄燮清
虚庭露沐。黄昏也、银云一片空阔。有情伴侣,无聊境界,奈何时节。 红尘浸雪。看天上高寒凤阙。算神仙、清愁未免,我辈况凡骨。 酒醒闻蛩语,烛院星稀,漏壶冰澈。团圆最好,甚浮名、赚人离别。 绣户今宵,怕愁与灯华渐结。过三更、欲睡未忍,共此月。
tíng huáng hūn yín yún piàn kōng kuò yǒu qíng bàn liáo jìng   jiè nài shí   jié        
hóng chén jìn xuě kàn tiān shàng gāo hán fèng quē suàn shén xiān qīng chóu wèi miǎn bèi kuàng   fán        
jiǔ xǐng wén qióng   zhú yuàn xīng   lòu bīng chè tuán yuán zuì hǎo shén   míng zhuàn rén bié      
xiù jīn xiāo   chóu dēng huá jiàn jié guò sān gēng shuì wèi rěn gòng   yuè