凄凉犯 络纬

清代 顾太清
梧桐落了层层叶,碧云暗度秋老。八尺龙须,半帘月影,乍凉多少。 今年特早。催满院、虫声又搅。井阑边、絮絮叨叨,也似向人恼。 鼓翼瓜棚上,饮露餐花,自能常饱。丝笼慢贮,挂房栊、最宜深悄。 不为哀音,也容易、秋衾梦觉。隔疏窗、拌共夜雨,听到晓。
tóng le céng céng   yún àn qiū lǎo chǐ lóng   bàn lián yuè yǐng   zhà liáng duō shǎo
jīn nián zǎo cuī mǎn yuàn chóng shēng yòu jiǎo jǐng lán biān dáo dao   xiàng rén nǎo
guā péng shàng   yǐn cān huā   néng cháng bǎo lóng màn zhù   guà fáng lóng zuì shēn qiāo
wéi āi yīn   róng qiū qīn mèng jué shū chuāng bàn gòng   tīng dào xiǎo