淒涼犯 絡緯

清代 顧太清
梧桐落了層層葉,碧雲暗度秋老。八尺龍鬚,半簾月影,乍涼多少。 今年特早。催滿院、蟲聲又攪。井闌邊、絮絮叨叨,也似向人惱。 鼓翼瓜棚上,飲露餐花,自能常飽。絲籠慢貯,掛房櫳、最宜深悄。 不為哀音,也容易、秋衾夢覺。隔疏窗、拌共夜雨,聽到曉。
tóng le céng céng   yún àn qiū lǎo chǐ lóng   bàn lián yuè yǐng   zhà liáng duō shǎo
jīn nián zǎo cuī mǎn 滿 yuàn chóng shēng yòu jiǎo jǐng lán biān dáo dao   xiàng rén nǎo
guā péng shàng   yǐn cān huā   néng cháng bǎo lóng màn zhù   guà fáng lóng zuì shēn qiāo
wéi āi yīn   róng qiū qīn mèng jué shū chuāng bàn gòng   tīng dào xiǎo