弃妇吟

清代 魏锡曾
女子惮远适,临别常依依。忆昔妾来此,掩泪牵母衣。 朝别父与母,夕见姑与舅。区区一寸心,生死为君妇。 采桑起执筐,洗手归作羹。三岁靡室劳,归宁且未遑。 归宁且未遑,嗣君适远道。晨昏贱妾侍,颇谓妇窈窕。 吁嗟泰山阿,长松萦女萝。吁嗟彼何人,中乃施斧柯。 东家有贤女,鸳鸯新结侣。人生实有命,伤余何妒女。 木落无还枝,妇弃无还期。但祝舅姑寿,妾请从此辞。 念君隔两地,思君落双泪。妾去君心伤,愿君遣情累。 褰裳登长途,回首见小姑。小姑哽不语,无力回嫂车。
dàn yuǎn shì   lín bié cháng qiè lái yǎn   lèi qiān    
cháo bié   jiàn jiù cùn xīn shēng   wèi jūn    
cǎi sāng zhí kuāng   shǒu guī zuò gēng sān suì shì láo guī   níng qiě wèi huáng    
guī níng qiě wèi huáng   jūn shì yuǎn dào chén hūn jiàn qiè shì   wèi yǎo tiǎo    
jiē tài shān ē   cháng sōng yíng luó jiē rén zhōng   nǎi shī    
dōng jiā yǒu xián   yuān yāng xīn jié rén shēng shí yǒu mìng shāng      
luò hái zhī   hái dàn zhù jiù shòu qiè 寿   qǐng cóng    
niàn jūn liǎng   jūn luò shuāng lèi qiè jūn xīn shāng yuàn   jūn qiǎn qíng lèi    
qiān cháng dēng cháng   huí shǒu jiàn xiǎo xiǎo gěng   huí sǎo chē