弃妇词

明代 陈瑚
坠地为妇女,百般多苦辛。早知难白首,不如勿嫁人。 翻我嫁时箧,泪下沾衣巾。此行异归宁,何颜见双亲。 堂上有翁姑,平时尽孝养。焉知后来人,承欢如既往。 膝下有儿女,鞠育已渐长。焉知继母心,果能关痛痒。 墙茨不可扫,长舌易招尤。妾心每兢兢,幽贞妇职修。 缝纫敢离手,钗钿不插头。持家尚勤俭,内顾君无忧。 不种后园葵,不贪邻舍枣。望君折桂枝,神前默祈祷。 有时君出门,使妾心如捣。鲤信问平安,秋衣寄远道。 夫婿非伯鸾,贱妾非孟光。自谓永无违,恩爱当不妨。 古人亦有言,糟糠不下堂。以此良自恃,富贵岂相忘。 孰知共忧患,不可同安乐。人事月盈亏,世情花开落。 雨散并云飞,孤身何所托。海誓与山盟,即今等谐谑。 故人忍轻弃,只为恋新欢。拔此眼中钉,再种并头兰。 私为新欢祝,双栖永不单。滚滚爱河水,无复起波澜。 自嗟薄命人,日久弃膏泽。镜奁遗新欢,愿汝拂尘积。 自知貌丑人,荆布已足适。绮罗遗新欢,愿汝裁宽窄。 挂帆从此逝,逢君更何年。妾心古井水,终不受人怜。 情天何用补,恨海不须填。截发爇心香,皈依大士前。
zhuì wèi   bǎi bān duō xīn zǎo zhī nán bái shǒu   jià rén
fān jià shí qiè   lèi xià zhān jīn xíng guī níng   yán jiàn shuāng qīn
táng shàng yǒu wēng   píng shí jìn xiào yǎng yān zhī hòu lái rén   chéng huān wǎng
xià yǒu ér   jiàn zhǎng yān zhī xīn   guǒ néng guān tòng yǎng
qiáng sǎo   cháng shé zhāo yóu qiè xīn měi jīng jīng   yōu zhēn zhí xiū
féng rèn gǎn shǒu   chāi diàn chā tóu chí jiā shàng qín jiǎn   nèi jūn yōu
zhǒng hòu yuán kuí   tān lín shè zǎo wàng jūn zhé guì zhī   shén qián dǎo
yǒu shí jūn chū mén   shǐ 使 qiè xīn dǎo xìn wèn píng ān   qiū yuǎn dào
婿 fēi luán   jiàn qiè fēi mèng guāng wèi yǒng wéi   ēn ài dāng fáng
rén yǒu yán   zāo kāng xià táng liáng shì   guì xiāng wàng
shú zhī gòng yōu huàn   tóng ān rén shì yuè yíng kuī   shì qíng huā kāi luò
sàn bìng yún fēi   shēn suǒ tuō hǎi shì shān méng   jīn děng xié xuè
rén rěn qīng   zhǐ wèi liàn xīn huān yǎn zhōng dīng   zài zhǒng bìng tóu lán
wéi xīn huān zhù   shuāng yǒng dān gǔn gǔn ài shuǐ   lán
jiē mìng rén   jiǔ gào jìng lián xīn huān   yuàn chén
zhī mào chǒu rén   jīng shì luó xīn huān   yuàn cái kuān zhǎi
guà fān cóng shì   féng jūn gèng nián qiè xīn jǐng shuǐ   zhōng shòu rén lián
qíng tiān yòng   hèn hǎi tián jié ruò xīn xiāng   guī shì qián