棄婦詞

明代 陳瑚
墜地為婦女,百般多苦辛。早知難白首,不如勿嫁人。 翻我嫁時篋,淚下沾衣巾。此行異歸寧,何顏見雙親。 堂上有翁姑,平時盡孝養。焉知後來人,承歡如既往。 膝下有兒女,鞠育已漸長。焉知繼母心,果能關痛癢。 牆茨不可掃,長舌易招尤。妾心每兢兢,幽貞婦職修。 縫紉敢離手,釵鈿不插頭。持家尚勤儉,內顧君無憂。 不種後園葵,不貪鄰舍棗。望君折桂枝,神前默祈禱。 有時君出門,使妾心如搗。鯉信問平安,秋衣寄遠道。 夫婿非伯鸞,賤妾非孟光。自謂永無違,恩愛當不妨。 古人亦有言,糟糠不下堂。以此良自恃,富貴豈相忘。 孰知共憂患,不可同安樂。人事月盈虧,世情花開落。 雨散並雲飛,孤身何所託。海誓與山盟,即今等諧謔。 故人忍輕棄,只為戀新歡。拔此眼中釘,再種並頭蘭。 私為新歡祝,雙棲永不單。滾滾愛河水,無復起波瀾。 自嗟薄命人,日久棄膏澤。鏡奩遺新歡,願汝拂塵積。 自知貌醜人,荊布已足適。綺羅遺新歡,願汝裁寬窄。 掛帆從此逝,逢君更何年。妾心古井水,終不受人憐。 情天何用補,恨海不須填。截髮爇心香,皈依大士前。
zhuì wèi   bǎi bān duō xīn zǎo zhī nán bái shǒu   jià rén
fān jià shí qiè   lèi xià zhān jīn xíng guī níng   yán jiàn shuāng qīn
táng shàng yǒu wēng   píng shí jìn xiào yǎng yān zhī hòu lái rén   chéng huān wǎng
xià yǒu ér   jiàn zhǎng yān zhī xīn   guǒ néng guān tòng yǎng
qiáng sǎo   cháng shé zhāo yóu qiè xīn měi jīng jīng   yōu zhēn zhí xiū
féng rèn gǎn shǒu   chāi diàn chā tóu chí jiā shàng qín jiǎn   nèi jūn yōu
zhǒng hòu yuán kuí   tān lín shè zǎo wàng jūn zhé guì zhī   shén qián dǎo
yǒu shí jūn chū mén   shǐ 使 qiè xīn dǎo xìn wèn píng ān   qiū yuǎn dào
婿 fēi luán   jiàn qiè fēi mèng guāng wèi yǒng wéi   ēn ài dāng fáng
rén yǒu yán   zāo kāng xià táng liáng shì   guì xiāng wàng
shú zhī gòng yōu huàn   tóng ān rén shì yuè yíng kuī   shì qíng huā kāi luò
sàn bìng yún fēi   shēn suǒ tuō hǎi shì shān méng   jīn děng xié xuè
rén rěn qīng   zhǐ wèi liàn xīn huān yǎn zhōng dīng   zài zhǒng bìng tóu lán
wéi xīn huān zhù   shuāng yǒng dān gǔn gǔn ài shuǐ   lán
jiē mìng rén   jiǔ gào jìng lián xīn huān   yuàn chén
zhī mào chǒu rén   jīng shì luó xīn huān   yuàn cái kuān zhǎi
guà fān cóng shì   féng jūn gèng nián qiè xīn jǐng shuǐ   zhōng shòu rén lián
qíng tiān yòng   hèn hǎi tián jié ruò xīn xiāng   guī shì qián