妾薄命 其一

唐代 张乔
朝花易值风,暮花难照水。时人重颜色,贱妾非不美。 发绀尚高髻,袖长拖艳紫。似可君心怜,初疑群伴耻。 谁知宠易衰,玉颜徒为尔。寂莫无人看,看将明镜里。 得时众所羡,薄命终何以。
cháo huā zhí fēng   huā nán zhào shuǐ shí rén zhòng yán   jiàn qiè fēi měi
gàn shàng gāo   xiù zhǎng tuō yàn shì jūn xīn lián   chū qún bàn chǐ
shéi zhī chǒng shuāi   yán wéi ěr rén kàn   kàn jiāng míng jìng
de shí zhòng suǒ xiàn   mìng zhōng