妾薄命

明代 袁宏道
落花去故条,尚有根可依。 妇人失夫心,含情欲告谁? 灯光不到明,宠极心还变。 只此双蛾眉,供得几回盼。 看多自成故,未必真衰老。 辟彼数开花,不若初生草。 织发为君衣,君看不如纸。 割腹为君餐,君咽不如水。 旧人百宛顺,不若新人骂。 死若可回君,待君以长夜。
luò huā tiáo   shàng yǒu gēn
rén shī xīn   hán qíng gào shuí  
dēng guāng dào míng   chǒng xīn hái biàn
zhī shuāng é méi   gōng huí pàn
kàn duō chéng   wèi zhēn shuāi lǎo
shù kāi huā   ruò chū shēng cǎo
zhī wèi jūn   jūn kàn zhǐ
wèi jūn cān   jūn yàn shuǐ
jiù rén bǎi wǎn shùn   ruò xīn rén
ruò huí jūn   dài jūn cháng