迁谪江表久未归

唐代 窦参
一自经放逐,裴回无所从。便为寒山云,不得随飞龙。 名岂不欲保,归岂不欲早。苟无三月资,难适千里道。 离心与羁思,终日常草草。人生年几齐,忧苦即先老。 谁能假羽翼,使我畅怀抱。
jīng fàng zhú   péi huí suǒ cóng biàn 便 wèi hán shān yún   suí fēi lóng
míng bǎo   guī zǎo gǒu sān yuè   nán shì qiān dào
xīn   zhōng cháng cǎo cǎo rén shēng nián   yōu xiān lǎo
shuí néng jiǎ   shǐ 使 chàng huái 怀 bào