汧阳雪中

明代 释宗泐
朝寒拥衾坐,隔屋闻书声。起埽车上雪,千山云雾冥。 春泥没深辙,前路不可行。虽无督迫令,恻恻如有程。 邑中贤令佐,尤笃乡里情。暖屋延笑语,照眼双璧清。 慰此逆旅怀,忘却留滞并。行客何所愿,长歌望天晴。
cháo hán yōng qīn zuò   wén shū shēng sào chē shàng xuě   qiān shān yún míng
chūn méi shēn zhé   qián xíng suī lìng   yǒu chéng
zhōng xián lìng zuǒ   yóu xiāng qíng nuǎn yán xiào   zhào yǎn shuāng qīng
wèi huái 怀   wàng què liú zhì bìng xíng suǒ yuàn   cháng wàng tiān qíng