黔阳即古龙标城吊王少伯

清代 严廷珏
龙标城外青山青,龙标城下扬孤舲。昔贤忆去九百载,峨峨雉堞空彫零。 白云影落览不极,江水直下机无停。松篁临风互亏蔽,荒城当昼常冥冥。 红尘插脚此暂憩,踪迹仿佛波浮萍。唐家诗名盛开宝,李杜并出扬其灵。 其时少伯才独埒,健笔利若新发硎。惊人佳句压今古,奚止画壁传旗亭。 词科重入名益起,雍容释褐登明廷。养鱼射鸭亦戏耳,谗谤竟尔荧宸听。 南交之谪非意料,长途万里愁驮铃。琴书一肩老仆负,自拾败叶炊公厅。 此邦风土虽僻陋,众醉亦足争独醒。时有长跪乞诗者,民之视公如日星。 公诗在世久脍炙,我今游此公曾经。芙蓉之楼屹然在,公其来止浮仙醽。
lóng biāo chéng wài qīng shān qīng   lóng biāo chéng xià yáng líng xián jiǔ bǎi zǎi   é é zhì dié kōng diāo líng
bái yún yǐng luò lǎn   jiāng shuǐ zhí xià tíng sōng huáng lín fēng kuī   huāng chéng dāng zhòu cháng míng míng
hóng chén chā jiǎo zàn   zōng fǎng 仿 píng táng jiā shī míng shèng kāi bǎo   bìng chū yáng líng
shí shǎo cái liè   jiàn ruò xīn xíng jīng rén jiā jīn   zhǐ huà chuán tíng
zhòng míng   yōng róng shì dēng míng tíng yǎng shè ěr   chán bàng jìng ěr yíng chén tīng
nán jiāo zhī zhé fēi liào   cháng wàn chóu tuó líng qín shū jiān lǎo   shí bài chuī gōng tīng
bāng fēng suī lòu   zhòng zuì zhēng xǐng shí yǒu cháng guì shī zhě   mín zhī shì gōng xīng
gōng shī zài shì jiǔ kuài zhì   jīn yóu gōng céng jīng róng zhī lóu rán zài   gōng lái zhǐ xiān líng