黔陽即古龍標城吊王少伯

清代 嚴廷珏
龍標城外青山青,龍標城下揚孤舲。昔賢憶去九百載,峨峨雉堞空彫零。 白雲影落覽不極,江水直下機無停。松篁臨風互虧蔽,荒城當晝常冥冥。 紅塵插腳此暫憩,蹤跡仿佛波浮萍。唐家詩名盛開寶,李杜並出揚其靈。 其時少伯才獨埒,健筆利若新發硎。驚人佳句壓今古,奚止畫壁傳旗亭。 詞科重入名益起,雍容釋褐登明廷。養魚射鴨亦戲耳,讒謗竟爾熒宸聽。 南交之謫非意料,長途萬里愁馱鈴。琴書一肩老僕負,自拾敗葉炊公廳。 此邦風土雖僻陋,眾醉亦足爭獨醒。時有長跪乞詩者,民之視公如日星。 公詩在世久膾炙,我今游此公曾經。芙蓉之樓屹然在,公其來止浮仙醽。
lóng biāo chéng wài qīng shān qīng   lóng biāo chéng xià yáng líng xián jiǔ bǎi zǎi   é é zhì dié kōng diāo líng
bái yún yǐng luò lǎn   jiāng shuǐ zhí xià tíng sōng huáng lín fēng kuī   huāng chéng dāng zhòu cháng míng míng
hóng chén chā jiǎo zàn   zōng fǎng 仿 píng táng jiā shī míng shèng kāi bǎo   bìng chū yáng líng
shí shǎo cái liè   jiàn ruò xīn xíng jīng rén jiā jīn   zhǐ huà chuán tíng
zhòng míng   yōng róng shì dēng míng tíng yǎng shè ěr   chán bàng jìng ěr yíng chén tīng
nán jiāo zhī zhé fēi liào   cháng wàn chóu tuó líng qín shū jiān lǎo   shí bài chuī gōng tīng
bāng fēng suī lòu   zhòng zuì zhēng xǐng shí yǒu cháng guì shī zhě   mín zhī shì gōng xīng
gōng shī zài shì jiǔ kuài zhì   jīn yóu gōng céng jīng róng zhī lóu rán zài   gōng lái zhǐ xiān líng