汧阳感事

宋代 张舜民
人谁无婚姻,我则分鲜薄。即今头已白,不识外家乐。 再过汧阳县,心境何寂寞。当时退食地,东轩俯层壑。 华屋变山丘,九原宁可作。空存遗爱树,枝叶几荣落。 正如辽东归,但见旧城郭。堂堂想其仪,物物皆如昨。 眼看北来雁,身是南飞鹊。霜风扫隃麋,晚翠敛吴岳。 临行更踟蹰,洒泪遍南阁。
rén shuí hūn yīn   fēn xiān báo jīn tóu bái   shí wài jiā    
zài guò qiān yáng xiàn   xīn jìng dāng shí tuì shí 退 dōng   xuān céng    
huá biàn shān qiū   jiǔ yuán nìng zuò kōng cún ài shù zhī   róng luò    
zhèng liáo dōng guī   dàn jiàn jiù chéng guō táng táng xiǎng   jiē zuó    
yǎn kàn běi lái yàn   shēn shì nán fēi què shuāng fēng sǎo wǎn   cuì liǎn yuè    
lín xíng gèng chí chú   lèi biàn nán