钱逊叔侍郎奉京师旧坟改葬天柱谨成挽诗一首

宋代 吕本中
钱氏霸吴越,功德在斯民。逊王早退居,身退道益尊。 至今二百年,盛事传后昆。文采震本朝,岂惟光一门。 后来翰林公,又以直声闻。累叶其外家,家世悉殊勋。 善恶久乃效,其报于此分。裔孙杰立者,迎丧自中原。 遂令扰攘后,得安久旅魂。依依天柱山,不必京洛尘。 死者如有知,当言吾有孙。小人托末契,所恨老不文。 睹此一时盛,忍终无一言。越水流不竭,越山旱不昏。 孝子亦不匮,锡类到礽云。
qián shì yuè   gōng zài mín xùn wáng zǎo tuì 退 shēn   tuì dào 退 zūn    
zhì jīn èr bǎi nián   shèng shì chuán hòu kūn wén cǎi zhèn běn cháo   wéi guāng mén    
hòu lái hàn lín gōng   yòu zhí shēng wén lèi wài jiā jiā   shì shū xūn    
shàn è jiǔ nǎi xiào   bào fēn sūn jié zhě yíng   sàng zhōng yuán    
suì lìng rǎo rǎng hòu   ān jiǔ hún tiān zhù shān   jīng luò chén    
zhě yǒu zhī   dāng yán yǒu sūn xiǎo rén tuō suǒ   hèn lǎo wén    
shí shèng   rěn zhōng yán yuè shuǐ liú jié yuè   shān hàn hūn    
xiào kuì   lèi dào réng yún