遣兴

元代 宗衍
清晨启重门,童子净洒扫。披衣视天宇,野旷日杲杲。 忆昨怀故园,似遭青山恼。一捐彼此念,适意无不好。 我性真坦率,逢人辄倾倒。非关渠我欺,摆落自不早。 凉飙吹衣裳,溪色映青稻。饮水读我书,逍遥以终老。
qīng chén chóng mén   tóng jìng sǎo shì tiān   kuàng gǎo gǎo    
zuó huái 怀 yuán   shì zāo qīng shān nǎo juān niàn shì   hǎo    
xìng zhēn tǎn shuài   féng rén zhé qīng dǎo fēi guān bǎi   luò zǎo    
liáng biāo chuī shang   yìng qīng dào yǐn shuǐ shū xiāo   yáo zhōng lǎo