遣兴

宋代 蔡襄
苦竹生笋四五寸,樱桃开花千万枝。 空蒙野色当楼处,寂寞春寒带雨时。 已放清歌逐瑶管,旋篘新酿行金巵。 衰翁酩酊自为乐,举鞭不问并州儿。
zhú shēng sǔn cùn   yīng táo kāi huā qiān wàn zhī
kōng méng dāng lóu chù   chūn hán dài shí
fàng qīng zhú yáo guǎn   xuán chōu xīn niàng xíng jīn zhī
shuāi wēng mǐng dǐng wéi   biān wèn bīng zhōu ér