钱翁

清代 顾炎武
和扁日以遥,治术多瞀乱。方书浩无涯,其言比河汉。 彭铿有后贤,物理恣探玩。耻为俗人学,特发仁者叹。 五劳与七伤,大抵同所患。循方以治之,于事亦得半。 条列三十馀,有目皆可看。略知病所起,可以方理断。 哀哉末世医,误人已无算。颇似郭舍人,射覆徒夸诞。 信口道热寒,师心作汤散。未达敢尝之,不死乃如线。 岂如读古方,犹得依畔岸。在汉有孝父,仁心周里闬。 下诏问淳于,一篇著医案。如君静者流,嗣子况才彦。 何时遇英明,大化同参赞。
biǎn yáo   zhì shù duō mào luàn fāng shū hào   yán hàn    
péng kēng yǒu hòu xián   tàn wán chǐ wèi rén xué   rén zhě tàn    
láo shāng   tóng suǒ huàn xún fāng zhì zhī   shì bàn    
tiáo liè sān shí   yǒu jiē kàn lüè zhī bìng suǒ   fāng duàn    
āi zāi shì   rén suàn shì guō shè rén shè   kuā dàn    
xìn kǒu dào hán   shī xīn zuò tāng sàn wèi gǎn cháng zhī   nǎi xiàn   线  
fāng   yóu pàn àn zài hàn yǒu xiào rén   xīn zhōu hàn    
xià zhào wèn chún   piān zhù àn jūn jìng zhě liú   zi kuàng cái yàn    
shí yīng míng   huà tóng cān zàn