千秋岁

明代 俞彦
才过重九,此会胡为者。兰麝煖,琼浆写。亲朋齐致祝,奏伎都妖冶。 千秋岁,先生始把尘寰舍。 听祝惭颜赭。自分疏狂野。云路拙,投闲且。马牛安足齿,短鬌繁霜惹。 宾劝我,一杯聊闰登高也。
cái guò chóng jiǔ   huì wéi zhě lán shè nuǎn   qióng jiāng xiě qīn péng zhì zhù   zòu dōu yāo
qiān qiū suì   xiān sheng shǐ chén huán shě
tīng zhù cán yán zhě fēn shū kuáng yún zhuō   tóu xián qiě niú ān chǐ 齿   duǎn tuǒ fán shuāng
bīn quàn   bēi liáo rùn dēng gāo