遣闷

明代 李达
夜归晨入几时已?所贵于士能直己。彼既不惜吾此行,布袜青鞋须料理。 笋成密竹渐初夏,水润秃壁犹苍苔。竹堪扶老水堪饮,始悔轻出多嫌猜。
guī chén shí   suǒ guì shì néng zhí xíng   qīng xié liào
sǔn chéng zhú jiàn chū xià   shuǐ rùn yóu cāng tái zhú kān lǎo shuǐ kān yǐn   shǐ huǐ qīng chū duō xián cāi