遣怀

唐代 杜甫
愁眼看霜露,寒城菊自花。天风随断柳,客泪堕清笳。 水净楼阴直,山昏塞日斜。夜来归鸟尽,啼杀后栖鸦。
chóu yǎn kàn shuāng   hán chéng huā tiān fēng suí duàn liǔ   lèi duò qīng jiā
shuǐ jìng lóu yīn zhí   shān hūn sāi xié lái guī niǎo jǐn   shā hòu