遣怀

宋代 陆游
山泽荒寒外,门庭寂寞中。 厌闻鸠唤雨,常羡鹊知风。 逆境嗟行遍,闲愁幸扫空。 今晨有奇事,箫鼓赛年丰。
shān huāng hán wài   mén tíng zhōng
yàn wén jiū huàn   cháng xiàn què zhī fēng
jìng jiē xíng biàn   xián chóu xìng sǎo kōng
jīn chén yǒu shì   xiāo sài nián fēng