乾道己丑守括,被召再过钓台,自和十年前小

宋代 范成大
浮生渺渺但飞埃,问讯星宫又独来。 天上人间最高处,为君题作郁萧台。 拙疏何计补涓埃,惭愧双旌云复来。 三过溪门今老矣,病无脚力更登台。 界天山雪净黄埃,溪上扁舟夜沉来。 匝地东风劝椒酒,山头今日是春台。
shēng miǎo miǎo dàn fēi āi   wèn xùn xīng gōng yòu lái
tiān shàng rén jiān zuì gāo chù   wèi jūn zuò xiāo tái
zhuō shū juān āi   cán kuì shuāng jīng yún lái
sān guò mén jīn lǎo   bìng jiǎo gèng dēng tái
jiè tiān shān xuě jìng huáng āi   shàng piān zhōu chén lái
dōng fēng quàn jiāo jiǔ   shān tóu jīn shì chūn tái