乾道己丑守括,被召再過釣台,自和十年前小

宋代 范成大
浮生渺渺但飛埃,問訊星宮又獨來。 天上人間最高處,為君題作郁蕭台。 拙疏何計補涓埃,慚愧雙旌雲復來。 三過溪門今老矣,病無腳力更登台。 界天山雪淨黃埃,溪上扁舟夜沉來。 匝地東風勸椒酒,山頭今日是春台。
shēng miǎo miǎo dàn fēi āi   wèn xùn xīng gōng yòu lái
tiān shàng rén jiān zuì gāo chù   wèi jūn zuò xiāo tái
zhuō shū juān āi   cán kuì shuāng jīng yún lái
sān guò mén jīn lǎo   bìng jiǎo gèng dēng tái
jiè tiān shān xuě jìng huáng āi   shàng piān zhōu chén lái
dōng fēng quàn jiāo jiǔ   shān tóu jīn shì chūn tái