遣病十首

唐代 元稹
服药备江瘴,四年方一疠。岂是药无功,伊予久留滞。 滞留人固薄,瘴久药难制。去日良已甘,归途奈无际。 弃置何所任,郑公怜我病。三十九万钱,资予养顽暝。 身贱杀何益,恩深报难罄。公其万千年,世有天之郑。 忆作孩稚初,健羡成人列。倦学厌日长,嬉游念佳节。 今来渐讳年,顿与前心别。白日速如飞,佳晨亦骚屑。 昔在痛饮场,憎人病辞醉。病来身怕酒,始悟他人意。 怕酒岂不闲,悲无少年气。传语少年儿,杯盘莫回避。 忆初头始白,昼夜惊一缕。渐及鬓与须,多来不能数。 壮年等闲过,过壮年已五。华发不再青,劳生竟何补。 在家非不病,有病心亦安。起居甥侄扶,药饵兄嫂看。 今病兄远路,道遥书信难。寄言娇小弟,莫作官家官。 燕巢官舍内,我尔俱为客。岁晚我独留,秋深尔安适。 风高翅羽垂,路远烟波隔。去去玉山岑,人间网罗窄。 檐宇夜来旷,暗知秋已生。卧悲衾簟冷,病觉支体轻。 炎昏岂不倦,时去聊自惊。浩叹终一夕,空堂天欲明。 秋依静处多,况乃凌晨趣。深竹蝉昼风,翠茸衫晓露。 庭莎病看长,林果闲知数。何以强健时,公门日劳骛。 朝结故乡念,暮作空堂寝。梦别泪亦流,啼痕暗横枕。 昔愁凭酒遣,今病安能饮。落尽秋槿花,离人病犹甚。
yào bèi jiāng zhàng   nián fāng shì yào gōng   jiǔ liú zhì
zhì liú rén báo   zhàng jiǔ yào nán zhì liáng gān   guī nài
zhì suǒ rèn   zhèng gōng lián bìng sān shí jiǔ wàn qián   yǎng wán míng
shēn jiàn shā   ēn shēn bào nán qìng gōng wàn qiān nián   shì yǒu tiān zhī zhèng
zuò hái zhì chū   jiàn xiàn chéng rén liè juàn xué yàn zhǎng   yóu niàn jiā jié
jīn lái jiàn huì nián   dùn qián xīn bié bái fēi   jiā chén sāo xiè
zài tòng yǐn chǎng   zēng rén bìng zuì bìng lái shēn jiǔ   shǐ rén
jiǔ xián   bēi shào nián chuán shào nián ér   bēi pán huí
chū tóu shǐ bái   zhòu jīng jiàn bìn   duō lái néng shù
zhuàng nián děng xián guò   guò zhuàng nián huá zài qīng   láo shēng jìng
zài jiā fēi bìng   yǒu bìng xīn ān shēng zhí   yào ěr xiōng sǎo kàn
jīn bìng xiōng yuǎn   dào yáo shū xìn nán yán jiāo xiǎo   zuò guān jiā guān
yàn cháo guān shè nèi   ěr wèi suì wǎn liú   qiū shēn ěr ān shì
fēng gāo chì chuí   yuǎn yān shān cén   rén jiān wǎng luó zhǎi
yán lái kuàng   àn zhī qiū shēng bēi qīn diàn lěng   bìng jué zhī qīng
yán hūn juàn   shí liáo jīng hào tàn zhōng   kōng táng tiān míng
qiū jìng chǔ duō   kuàng nǎi líng chén shēn zhú chán zhòu fēng   cuì róng shān xiǎo
tíng shā bìng kàn cháng   lín guǒ xián zhī shù qiáng jiàn shí   gōng mén láo
cháo jié xiāng niàn   zuò kōng táng qǐn mèng bié lèi liú   hén àn héng zhěn
chóu píng jiǔ qiǎn   jīn bìng ān néng yǐn luò jǐn qiū jǐn 槿 huā   rén bìng yóu shén