遣病十首

唐代 元稹
服藥備江瘴,四年方一癘。豈是藥無功,伊予久留滯。 滯留人固薄,瘴久藥難制。去日良已甘,歸途奈無際。 棄置何所任,鄭公憐我病。三十九萬錢,資予養頑暝。 身賤殺何益,恩深報難罄。公其萬千年,世有天之鄭。 憶作孩稚初,健羨成人列。倦學厭日長,嬉遊念佳節。 今來漸諱年,頓與前心別。白日速如飛,佳晨亦騷屑。 昔在痛飲場,憎人病辭醉。病來身怕酒,始悟他人意。 怕酒豈不閒,悲無少年氣。傳語少年兒,杯盤莫迴避。 憶初頭始白,晝夜驚一縷。漸及鬢與須,多來不能數。 壯年等閒過,過壯年已五。華發不再青,勞生竟何補。 在家非不病,有病心亦安。起居甥侄扶,藥餌兄嫂看。 今病兄遠路,道遙書信難。寄言嬌小弟,莫作官家官。 燕巢官舍內,我爾俱為客。歲晚我獨留,秋深爾安適。 風高翅羽垂,路遠煙波隔。去去玉山岑,人間網羅窄。 檐宇夜來曠,暗知秋已生。臥悲衾簟冷,病覺支體輕。 炎昏豈不倦,時去聊自驚。浩嘆終一夕,空堂天欲明。 秋依靜處多,況乃凌晨趣。深竹蟬晝風,翠茸衫曉露。 庭莎病看長,林果閒知數。何以強健時,公門日勞騖。 朝結故鄉念,暮作空堂寢。夢別淚亦流,啼痕暗橫枕。 昔愁憑酒遣,今病安能飲。落盡秋槿花,離人病猶甚。
yào bèi jiāng zhàng   nián fāng shì yào gōng   jiǔ liú zhì
zhì liú rén báo   zhàng jiǔ yào nán zhì liáng gān   guī nài
zhì suǒ rèn   zhèng gōng lián bìng sān shí jiǔ wàn qián   yǎng wán míng
shēn jiàn shā   ēn shēn bào nán qìng gōng wàn qiān nián   shì yǒu tiān zhī zhèng
zuò hái zhì chū   jiàn xiàn chéng rén liè juàn xué yàn zhǎng   yóu niàn jiā jié
jīn lái jiàn huì nián   dùn qián xīn bié bái fēi   jiā chén sāo xiè
zài tòng yǐn chǎng   zēng rén bìng zuì bìng lái shēn jiǔ   shǐ rén
jiǔ xián   bēi shào nián chuán shào nián ér   bēi pán huí
chū tóu shǐ bái   zhòu jīng jiàn bìn   duō lái néng shù
zhuàng nián děng xián guò   guò zhuàng nián huá zài qīng   láo shēng jìng
zài jiā fēi bìng   yǒu bìng xīn ān shēng zhí   yào ěr xiōng sǎo kàn
jīn bìng xiōng yuǎn   dào yáo shū xìn nán yán jiāo xiǎo   zuò guān jiā guān
yàn cháo guān shè nèi   ěr wèi suì wǎn liú   qiū shēn ěr ān shì
fēng gāo chì chuí   yuǎn yān shān cén   rén jiān wǎng luó zhǎi
yán lái kuàng   àn zhī qiū shēng bēi qīn diàn lěng   bìng jué zhī qīng
yán hūn juàn   shí liáo jīng hào tàn zhōng   kōng táng tiān míng
qiū jìng chǔ duō   kuàng nǎi líng chén shēn zhú chán zhòu fēng   cuì róng shān xiǎo
tíng shā bìng kàn cháng   lín guǒ xián zhī shù qiáng jiàn shí   gōng mén láo
cháo jié xiāng niàn   zuò kōng táng qǐn mèng bié lèi liú   hén àn héng zhěn
chóu píng jiǔ qiǎn   jīn bìng ān néng yǐn luò jǐn qiū jǐn 槿 huā   rén bìng yóu shén