七哀诗

明代 高攀龙
肃肃秋风深,漫漫秋夜长。中夜百感集,摄衣步空堂。 頫听虫声悲,仰视明月光。物色一如昨,旧人何茫茫。 岁月日以疏,仿佛日以亡。一岁成永诀,千载空相望。 静心易生哀,遗情难为方。愿从梦中路,柔身至其旁。
qiū fēng shēn   màn màn qiū zhǎng zhōng bǎi gǎn shè   kōng táng    
tīng chóng shēng bēi   yǎng shì míng yuè guāng zuó jiù   rén máng máng    
suì yuè shū   fǎng 仿 wáng suì chéng yǒng jué qiān   zǎi kōng xiāng wàng    
jìng xīn shēng āi   qíng nán wéi fāng yuàn cóng mèng zhōng róu   shēn zhì páng