七哀诗

元代 郭奎
飙风西北起,阴云薄南陲。冉冉岁云暮,恻恻心内悲。 辞亲远行迈,已越三年期。昔为连根树,今若游地丝。 形影窃自吊,朝东暮西驰。不学齐仲连,翻作楚钟仪。 南冠愧流窜,短褐谁相知。性命寄须臾,面色含饥疲。 明月在东壁,愿照浊水泥。泥中复何见,沙砾纷参差。 下有沉沙珠,上有琼树枝。琼枝良可依,终不埋光辉。
biāo fēng 西 běi   yīn yún báo nán chuí rǎn rǎn suì yún   xīn nèi bēi    
qīn yuǎn xíng mài   yuè sān nián wèi lián gēn shù jīn   ruò yóu    
xíng yǐng qiè diào   cháo dōng 西 chí xué zhòng lián fān   zuò chǔ zhōng    
nán guān kuì liú cuàn   duǎn shuí xiāng zhī xìng mìng miàn   hán    
míng yuè zài dōng   yuàn zhào zhuó shuǐ zhōng jiàn shā   fēn cēn    
xià yǒu chén shā zhū   shàng yǒu qióng shù zhī qióng zhī liáng zhōng   mái guāng huī