曝书

清代 戴梓
计日今为六月六,老屋迎旸成火域。宫闺邸第及穷檐,晒衣自古沿流俗。 我无馀衣可免劳,惟有残书十馀簏。呼僮罗列向晴阶,纸故潮生蠹蕃育。 揩踏涂抹不尽戕,万头鼠窜横屠戮。老倦时酣午梦中,梦蠹周回向余哭。 公为怜书命摊曝,不思书是我邦国。食斯饮斯居亦斯,个中天地成文族。 公今为书不为生,轻重相衡情惨酷。神销口阻莫能应,醒来急命收残牍。 吁嗟命重书自轻,万编随蠹谋其生。
jīn wèi liù yuè liù   lǎo yíng yáng chéng huǒ gōng guī qióng yán   shài yán 沿 liú
miǎn láo   wéi yǒu cán shū shí tóng luó liè xiàng qíng jiē   zhǐ cháo shēng fān
kāi jìn qiāng   wàn tóu shǔ cuàn héng lǎo juàn shí hān mèng zhōng   mèng zhōu huí xiàng
gōng wèi lián shū mìng tān   shū shì bāng guó shí yǐn   zhōng tiān chéng wén
gōng jīn wéi shū wéi shēng   qīng zhòng xiāng héng qíng cǎn shén xiāo kǒu néng yīng   xǐng lái mìng shōu cán
jiē mìng zhòng shū qīng   wàn biān suí móu shēng