菩萨蛮(饯田莘老)

宋代 侯置
江风漠漠寒山碧。孤鸿声里霜花白。画舸且停桡。有人魂欲销。 相从能几日。总是天涯客。尺素好频裁。休言无雁来。
jiāng fēng hán shān hóng 鸿 shēng shuāng huā bái huà qiě tíng ráo yǒu rén hún xiāo
xiāng cóng néng zǒng shì tiān chǐ hǎo pín cái xiū yán yàn lái