菩萨蛮·春波软荡红楼水
春波软荡红楼水,多时不放莺儿起。一样夕阳天,留寒待禁烟。
已是人消瘦,只此情依旧。可奈别离何,明朝杨柳多。
chūn
春
bō
波
ruǎn
软
dàng
荡
hóng
红
lóu
楼
shuǐ
水
,
duō
多
shí
时
bù
不
fàng
放
yīng
莺
ér
儿
qǐ
起
。
。
yī
一
yàng
样
xī
夕
yáng
阳
tiān
天
,
liú
留
hán
寒
dài
待
jìn
禁
yān
烟
。
。
yǐ
已
shì
是
rén
人
xiāo
消
shòu
瘦
,
zhī
只
cǐ
此
qíng
情
yī
依
jiù
旧
。
。
kě
可
nài
奈
bié
别
lí
离
hé
何
,
míng
明
cháo
朝
yáng
杨
liǔ
柳
duō
多
。
。
注释
- 禁烟:寒食节。古代逢此节日,禁止烟爨。亦称禁火。
注释
①禁烟:寒食节。古代逢此节日,禁止烟爨。亦称禁火。
评解
此词写春怨。上片写景。春波软荡,碧水红楼。下片写人因别离而消瘦。情思缠绵,温柔含蓄。全词轻柔俊雅,别样风流。