菩萨蛮

宋代 蔡伸
朝来一阵狂风雨。春光已作堂堂去。茂绿满繁枝。青梅结子时。 攀枝惊晼晚。乐事孤心眼。正是惜春归。那堪怨别离。
zhāo lái zhèn kuáng fēng chūn guāng zuò táng táng mào 绿 mǎn fán zhī qīng méi jié shí
pān zhī jīng wǎn wǎn shì xīn yǎn zhèng shì chūn guī kān yuàn bié