菩萨蛮
柔光岂合愁人遇,东风抛尽残红去。鹃响惯无由,枉抒今昔愁。
自省浑不识,柳在肩头碧。金线已馀灰,酒悲无梦埋。
róu
柔
guāng
光
qǐ
岂
hé
合
chóu
愁
rén
人
yù
遇
,
dōng
东
fēng
风
pāo
抛
jǐn
尽
cán
残
hóng
红
qù
去
。
。
juān
鹃
xiǎng
响
guàn
惯
wú
无
yóu
由
,
wǎng
枉
shū
抒
jīn
今
xī
昔
chóu
愁
。
。
zì
自
xǐng
省
hún
浑
bù
不
shí
识
,
liǔ
柳
zài
在
jiān
肩
tóu
头
bì
碧
。
。
jīn
金
xiàn
线
yǐ
已
yú
馀
huī
灰
,
jiǔ
酒
bēi
悲
wú
无
mèng
梦
mái
埋
。
。